"Vàng tơ sợi nhỏ, xin hầu kiếp sau"
(16/12/2010 10:19 PM)
Bình chọn:
1
|
Xem:
401
|
Tác giả:
HỢP SẾCH |
Điểm cống hiến:
94
Nguyễn Hồng Công, tác giả của Khát vọng sống để yêu, Ở trọ trần gian và Nụ cười ở lại. Tác giả đã ra đi, nhưng tác phẩm và nụ cười yêu thương còn mãi với chúng ta!

ƯỚC MƠ NÀO CHO EM
Ước mơ cho em
Cầu vồng cổ tích
Vì sao muôn màu
Niềm đau chia sớt .
Ước mơ cho em
Hương mùa cỏ lạ
Mang về phố xá
Hơi thở ngày sau.

MỖI NGÀY MỘT CUỐN SÁCH VIÊT NAM

Nguyễn Hồng Công đã thôi “Ở trọ trần gian”
Và giờ đây cô gái ấy đã ra đi, nhưng với những gì cô đã để lại, thì đâu đó trong cuộc sống này, nụ cười của cô vẫn luôn còn mãi…
Nhắc tới Nguyễn Hồng Công, chắc hẳn không ai là không nhớ tới cô gái nhỏ nhắn với nụ cười rạng rỡ luôn nở trên môi dù đã phải chịu đau đớn vì bệnh tật hành hạ từ hơn 13 năm nay. Từ khi hãy còn là một cô bé con lạ lẫm, ngơ ngác bước chân vào khoa chạy thận của bệnh viện Bạch Mai - Hà Nội cho tới khi đã là một thiếu nữ trưởng thành cô luôn là “đứa con cưng” của các bác sĩ làm việc tại khoa.
Cho dù luôn bị nhữngcơn đau đớn hành hạ hàng ngày, nhưng với nghị lực và khát vọng sốngkhông gì vùi lấp được, cô đã xuất bản hai tập sách nổi tiếng và đượcđón nhận là: Khát vọng sống để yêu và Ở trọ trần gian.
Dù bệnh tật hành hạ và sức khoẻ ngày càng yếu, cuộc sống gắn liền với máy chạy thận nhưng không gì có thể ngăn cản được cô gái này yêu và được yêu. Cô từng kể rằng mình đã có mộttình yêu đẹp với một chàng công an nhưng rồi sức khoẻ không cho phépnên cô đành nói lời chia tay để “tốt hơn cho tương lai của anh”. Nhữngngày chiến đấu với bệnh tật, cô vẫn thường tự mình đi chụp hình… cưới.“Mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn luôn yêu đời và yêu người”, Hồng Công nói!
Những ngày gần đây,sức khoẻ của Hồng Công rất yếu và cô đã phải nằm trong phòng cấp cứugần một tuần trước khi bước sang một thế giới khác. Trong những ngày côchiến đấu không ngừng với thần chết ấy, gia đình và những người bạn củacô vẫn luôn ở bên cạnh cô. Họ có thể là nhữngngười đã cảm phục cô qua những dòng kể mộc mạc trong những cuốn sách kểvề cuộc đời bất hạnh của cô, hoặc có thể là những người bạn trong nhómtừ thiện mà cô luôn góp mặt rất nhiệt tình mỗi khi sức khoẻ cho phép dùchính cô mới là người đáng được nhận sự giúp đỡ của người khác. Họ lànhững người bạn đã luôn yêu quý cô gái có nụ cười rạng rỡ và khát vọngsống mạnh mẽ này…
“Sống là để lại”,Hồng Công đã từng viết như thế trong một cuốn sách của mình. Và giờ đâycô gái ấy đã ra đi, nhưng với những gì cô đã để lại, thì đâu đó trongcuộc sống này, nụ cười của cô vẫn luôn còn mãi…
Vĩnh biệt Nguyễn Hồng Công!

SƯU TẦM

MỜI CÁC BẠN XEM TIẾP VỀ HỒNG CÔNG THEO ĐƯỜNG LINK DƯỚI
http://www.erct.com/2-ThoVan/TTV/2007-Japan-Vietnam/30-11172007-Chayduavoituthan-V.htm