Thượng sỹ

Phú Tuệ


Nam, 33 tuổi, Hà Đông - Hà Nội

Điểm cống hiến: 324

Bạn bè: 311

Thành viên đã được xác thực

Bình luận: 880

Bình chọn: 411

Tài trợ: 0 lần

Tâm sự của bàn tay (03/01/2011 05:45 PM)

Lượt đọc: 113

 


 

 

Đi nhé! Đi bình an! Nơi bạn đến sẽ đón chào bạn như một luồng gió mới gợi tình, như một ánh nắng lạ đầy sức sống. Sẽ tốt đẹp! Sẽ ổn thoả cả thôi, bạn nhỉ!  

 

Ừ! Hi vọng là vậy, nhưng không thể trả lời câu hỏi của bạn theo hướng khẳng định được. Nó, cuộc đời ấy mà, nhiều tê tái lắm! Có cái phải quên đi mới mong sống được. Quên! Có thể quên tất cả nhưng không bao giờ quên bạn, đời này, kiếp này...! Tin không? 

 

Tin! Dù muốn hay không cũng phải nói thế chứ. Nếu may mắn sống được thành những cụ già vào mấy mươi năm tới, mình có được bên nhau không nhỉ? Hay thời gian quá dài, tai ương quá nhiều hoặc căn bệnh giảm trí nhớ bắt chúng ta quên luôn nhau, quên hẳn ấy dẫu tình cờ ở bên nhau?   

 

Thế thì sợ nhỉ! Tưởng tượng ra cũng thấy hoảng hồn. Thôi, ngủ. Đừng nói nữa, đừng nghĩ nữa. Mai tớ phải đi. Xa lắm! 

 

Ừ! Thương bạn phải đi xa, muốn bạn lấy sức nhưng lỡ bạn đi luôn thật, đi mãi mãi thì sao? Phải tranh thủ nói chuyện chứ, phải tranh thủ tỏ bày tình cảm chứ? 

 

Bạn ngủ rồi. Không trả lời là ngủ? Sao đôi mi cứ giần giật? Tiếng thở run run? Bờ môi mọng đỏ mím chặt? Và nơi khoé mắt kìa, lệ đang lăn đó? Chẳng lẽ bạn mơ? Người ta khóc cả lúc ngủ mơ ư...? 

 

Bạn cựa mình, thở dài. Một tay đặt lên trán, một tay đan vào tay mình, khẽ xiết chặt. Bàn tay bạn nóng, ẩm. Nó khóc. Hai bàn tay cùng khóc trong cơn mơ! Lội ngược thời gian, dốc về quá khứ. Tương lai vẫn phải đi. Cái đồng hồ vẫn tíc tắc. Dòng đời vẫn trôi. Máu vẫn chảy. Thương nhớ vẫn vỗ về thổn thức. Đau đớn, buồn vui vẫn quấn lấy nhau. Phút nhớ phút quên vẫn hiện hữu dằng dai...  

 

Hai mươi năm rồi! Hai mươi năm kể từ cái đêm bạn ra đi vội. Bạn sợ mình đau nên nhẹ nhàng rút bàn tay đang khóc, khẽ mở cửa và vội chạy. Bàn tay ở lại vẫn khóc. Vẫn biết bạn đi nhưng không dám tỉnh, không dám níu kéo. Nó chờ! Vẫn chờ! Dẫu đã chai sạn. Dẫu đã cứng nhắc và có lẽ, không thể khóc được nữa...   

 

Bạn đi bình an nhé! Nó vẫn tưởng đang thầm cầu chúc cho bạn hôm nào...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nguyễn Lê Đoàn

 

FaceBook   

[ Quay lại ]

Danh sách bình chọn ()

BÌNH LUẬN (2) Danh sách bình luận tự cập nhật sau mỗi 30 giây. Bạn không cần ấn F5.

  • meo_den_cute (08:20 - Ngày 03.01.2011)

    mong bạn luôn bình an!

     
  • Miss_Koi (08:11 - Ngày 03.01.2011)

    Nơi ấy mong bình yên cho bạn

     
Trang 1 / 1

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN

Bạn cần đăng nhập để có thể bình luận.